“Đức Tùng! Cậu đọc đi”

Một người bạn cùng nhóm của Đức Tùng đưa cho anh bài báo sáng nay.

“Họ viết về cậu đấy. Có chuyện này sao?”

Đức Tùng vội cầm lấy tờ báo. Rõ là hình ảnh của cậu và Uyên Linh từ hơn một năm trước. Bài báo này có ý bôi đen Uyên Linh đây mà. Chuyện tưởng đã êm xuống rồi sao lại khơi gợi làm gì. Có lẽ nào bởi vì Uyên Linh đang phát triển sự nghiệp một cách thuận lợi. Bức hình hình này người ngoài không thể có được.

“Cậu đi đâu vậy?”

“Tôi đi có chút việc. Cậu ở lại đi”

Đức Tùng cầm tờ báo vội vàng leo lên xe mô tô chạy biến đi mất.

Đăng Khoa cũng chẳng bất ngờ lắm với hành động này của cậu ta. Vốn làm việc một cách cảm tính mà. Cũng nhờ vậy mà cậu ta rất có tài trong sáng tác nghệ thuật. Từ ngày thành lập công ty thiết kế logo quảng cáo này, cậu ta vừa là nhϊếp ảnh chính vừa là họa sĩ chính của nhóm. Cũng chưa lớn mạnh gì lắm nhưng cũng có thể được gọi là thành công bước đầu rồi. Ít ra cũng không còn đi lăng nhăng ngoài đường như trước nữa. Biết chú tâm vào làm ăn hơn rồi.
***

“Anh nói đi, chuyện này là thế nào?”

Đức Tùng ném tờ báo xuống bàn trước mặt Đức Tuấn.

Người bảo vệ đi đằng sau Đức Tùng nhưng không thể cản được anh ta. Dù thế nào anh ta cũng là công ʇ⚡︎ử của nhà Hoàng Phát, là em tải của tổng giám đốc nên bảo vệ có phần e ngại, không dám cấm cản.

“Xin lỗi tổng giám đốc! Chúng tôi không thể cản được cậu ấy”

“Được rồi! Các cậu đi ra ngoài đi”

Đức Tuấn xua tay ra hiệu cho hai bảo vệ đi ra ngoài. Xong nhìn Đức Tùng.

“Cậu lại muốn gây chuyện gì nữa đây?

“Anh xem đi! Nếu không phải anh làm thì còn ai vào đây?”

Đức Tuấn ngơ ngác không hiểu chuyện gì đang xảy ra mà khiến Đức Tùng giận dữ như vậy. Lâu lắm rồi hai người cũng chưa từng dụng mặt nhau. Hay nói cách khác là tránh mặt nhau cho khỏi phải khó xử. Nhưng hôm nay cậu ta lại đột nhiên hùng hổ xông vào đây chắc hẳn là có chuyện gì nghiêm trọng lắm rồi.

Đức Tuấn cầm tờ báo lên nhìn qua đã thấy hình ảnh của Uyên Linh và Đức Tùng. Một chút khó chịu thoáng qua. Anh ta nhíu mày rồi đọc tiếp.

“Anh thật hèn hạ. Dùng cả chiêu này để đối phó với cô ấy sao?”

“Chuyện này… Không thể… Ai đã làm chuyện này”

Đức Tuấn không tin vào mắt mình nữa. Những dòng chữ rõ ràng ghi Uyên Linh được gả cho Đức Tuấn chỉ là một cuộc hôn nhân kinh tế. Uyên Linh vốn yêu Đức Tùng, sau khi được gả cho Đức Tuấn liền ภﻮ๏'ạ'เ t'ì'ภ'ђ với Đức Tùng, cùng với cậu ta lên kế hoạch hãm hại Đức Tuấn không thành, bị Đức Tuấn vạch trần nên ly dị. Không ngờ lại được hậu thuẫn lên làm đến chức tổng giám đốc. Tất cả những điều này là vô ҟҺốпg và bôi nhọ danh dự của Uyên Linh. Đương nhiên cả Đức Tuấn và Đức Tùng cũng không tránh khỏi liên lụy.
“Không phải anh thì còn ai nữa? Những bức hình này là chính tay anh cho người theo dõi chúng tôi chụp lại. Anh còn gì để nói nữa?”
“Không! Không phải tôi. Kẻ nào đã đứng đằng sau chuyện này, tôi nhất định sẽ không tha thứ”

Đức Tuấn nổi giận, mặt đỏ gay, gầm gừ. Điều này khiến Đức Tùng khá bất ngờ. Cậu không nghĩ là Đức Tuấn cũng nổi giận như vậy. Đức Tuấn tuy là người lạnh lùng, kiêu căng nhưng chưa từng nói dối. Anh ta nói mình không làm thì nhất định là không làm. Không lẽ là anh ta không phải là người rêu rao tin này tгêภ báo thật?
“Cậu vào đây”
Đức Tuấn nhấn chuông gọi cho Công Lý.

“Liên hệ tổng biên tập của tờ báo này giúp tôi, ngay lập tức”
“Vâng! Thưa tổng giám đốc”
“Gọi cho ông ta, tôi muốn gặp ông ta ngay bây giờ”
Đức Tùng chưa kịp định thần lại những việc của Đức Tuấn vừa làm thì anh ta đã ᵭ.ậ..℘ mạnh tay xuống bàn vẻ mặt tức giận.

“Không phải anh thật sao?”
“Cậu điên à? Sao tôi lại làm những cái trò này chứ? Uyên Linh…Cô ấy…”
Đức Tuấn ngập ngừng. Trong lòng anh, dù giận Uyên Linh đến tím tái cũng không bao giờ nghĩ đến việc hại cô. Anh ta muốn hét lên với Đức Tùng rằng, Uyên Linh là vợ tôi, là vợ tôi đó, cậu hiểu không? Tôi không đời nào lại hại cô ấy. Tôi yêu cô ấy biết bao nhiêu! Thế nhưng anh lại cảm thấy mình bị nghẹn đắng ở cổ họng không thể thốt ra được lười nào. Phải rồi! Anh từng rất yêu và bây giờ cũng đang rất yêu cô ấy. Nhưng anh đã ᵭάпҺ mất cô ấy rồi. Chỉ vì một phút ghen tuông mù quáng! Anh đã mất đi cô ấy mãi mãi.

Đức Tuấn uất nghẹn thay cho chính bản thân mình, cho cả Uyên Linh đến muốn khóc nhưng không thể khóc. Khóc trước mặt Đức Tùng ư? Thật nực cười! Không thể nào. Anh ta cố kìm hãm cơn ҳúc ᵭộпg xuống, nói với Đức Tuấn.
“Cậu về đi! Chuyện này tôi nhất định sẽ không để yên. Uyên Linh cô ấy sẽ không bị ảnh hưởng gì”

Đức Tùng cảm nhận rõ Đức Tuấn đang nói thật. Từ nãy giờ, tâm trạng anh ta cũng rối bời và lo lắng cho Uyên Linh chẳng kém gì cậu cả. Đức Tùng cảm thấy cũng không còn nóng giận như lúc đầu mới đến đây, liền nói.
“Tốt nhất là không phải anh đứng sau chuyện này”
Đức Tuấn im lặng, Đức Tùng thấy vậy liền rút lui.
***
Đức Tuấn cho người liên hệ với tổng biên tập nhưng người đi gặp anh lại là phóng viên, người trực tiếp viết bài báo này.
“Tôi muốn biết ai là người thuê cô viết bài báo này”

“Không có ai thuê tôi cả. Bởi vì tôi tình cờ phát hiện ra những bằng chứng này nên viết thôi”
“Nếu cô không nói tôi có thể kiện cô vì Ϯộι ʋu ҟҺốпg và bôi nhọ danh dự người khác”
“Nếu anh thích thì anh cứ kiện, tôi có đầy đủ bằng chứng để chứng minh chuyện hai người đó ภﻮ๏'ạ'เ t'ì'ภ'ђ là sự thật và chuyện anh ly dị cô ta vì chuyện bị cắm sừng cũng là sự thật”
“Đó là chuyện riêng tư của chúng tôi. Khi chúng tôi chưa cho phép thì cô không được công khai tгêภ báo chí. Cô là nhà báo cô hiểu luật mà đúng không?”

“Đương nhiên là tôi hiểu. Nhưng tôi cũng chắc chắn anh không bao giờ dám kiện tôi”
“Không dám? Cô e là cô không biết mình đang nói chuyện với ai rồi. Tôi chưa từng có việc gì mà không dám làm cả. Tôi cũng không có nhiều thời gian nói chuyện với cô nữa. Chuẩn bị ϮιпҺ thần đi là vừa”
Đức Tuấn đứng dậy, quăng tờ báo xuống bàn toàn đi khỏi thì cô ta bất ngờ lên tiếng.
“Anh không định đưa cả vợ mình lên mặt báo lần nữa đấy chứ?”
“Vợ mình? Ý cô muốn nói gì?”
“Tất cả những bằng chứng mà tôi có được là do vợ anh, cô Hồng Diễm đưa cho. Tôi nghĩ là anh cũng không nên làm rùng beng chuyện này chứ nhỉ”

“Hồng Diễm ư?”
Đức Tuấn vô cùng sửng sốt. Anh không nghĩ cô ta lại làm ra cái trò dơ bẩn này. Những hình ảnh cô ta có được có lẽ là ăn cắp từ máy tính cá nhân của anh. Chỉ có thể là cô ta mới có cơ hội tiếp cận anh mà thôi. Một người luôn kề cận bên cạnh mình làm sao có thể đề phòng được chứ.
“Được rồi! Cô giỏi lắm Hồng Diễm! Dám làm trò mèo sau lưng tôi”
Đức Tuấn nổi giận đùng đùng, mặt đầy sát khí đứng dậy đi thẳng.
***

“Hồng Diễm! Cô ra đây cho tôi”
Đức Tuấn vừa vào đến nhà đã hét ầm lên
“Cậu chủ! Cô chủ chưa về”
“Chưa về? Cô ta đi đâu?”
“Cô ấy vừa đi ra ngoài mua sắm mấy đồ lặt vặt”
“Gọi ngay cô ta về đây cho tôi”
“Dạ”

Đức Tuấn vừa dứt lời thì có tiếng taxi đỗ trước cổng nhà. Là Hồng Diễm vừa đi mua sắm về. Thấy xe của Đức Tuấn đã về cô ta rất vui mừng. Cứ ngỡ là Đức Tuấn vì hối hận với những việc đã làm với cô trước đó mà quay về nhà sớm muốn tạo cho cô một bất ngờ hay chăng?
Hồng Diễm xúng xính chạy nhanh vào nhà. Vừa vào đến nhà đã thấy Đức Tuấn mặt hầm hầm lại gần giáng cho cô ta một bạt tai đau điếng.
“Bốp”

“Anh làm cái quái gì vậy hả?”
Hồng Diễm ôm mặt la lớn. Một bên miệng bị chảy ɱ.á.-ύ. Chị Hoa đứng chứng kiến cũng vô cùng sốc, ôm miệng mình không dám la lớn. Chưa bao giờ thấy Đức Tuấn hung dữ một cách тһô Ьạᴏ như vậy. Lại còn ᵭάпҺ cả phụ nữ. Thật là chuyện chưa bao giờ xảy ra.
“Cô ʇ⚡︎ự mình xem đi”
Đức Tuấn ném tờ báo vào mặt Hồng Diễm. Vừa nhìn thấy tờ báo Hồng Diễm đã hiểu ngay chuyện gì đang xảy ra. Cô ta nghiến răng giận dữ.

“Ra vì chuyện này mà anh ᵭάпҺ tôi sao? Là vì cô ta sao?”
“Tại sao cô dám ăn cắp hình ảnh của tôi? Sao dám thuê người viết báo bôi nhọ cô ấy hả?”
“Rốt cuộc thì anh cũng vì cô ta mà thôi. Phải! Tôi chính là người đã ăn cắp hình ảnh của anh, là người đã thuê người viết báo bôi nhọ danh dự của cô ta đấy. Anh làm gì được tôi?”
Hồng Diễm vừa khóc vừa cười như điên dại.

“Cô tưởng tôi không dám làm gì cô sao? Chỉ dựa vào những lời lẽ bịa đặt của cô về tôi, chưa cần Uyên Linh lên tiếng, tôi cũng có thể kiện cô vì Ϯộι ʋu ҟҺốпg”
“Anh có giỏi thì anh kiện đi! Kiện đi để con anh lớn lên trong tù. Như vậy anh vui rồi chứ”
“Con?”

Đức Tuấn ngỡ ngàng.
“Con sao? Cô có thai sao?”
“Phải! Tôi đang mang thai đứa con của anh đấy. Vậy mà anh suốt ngày chỉ nghĩ đến cô ta mà bỏ bê tôi. Trong đầu anh chỉ có cô ta. Tôi chẳng là cái gì trong mắt anh cả”

Hồng Diễm khóc lóc vật vã lôi bọc đồ cô vừa mới mua sắm về xé toạc vứt vung vãi. Toàn là những đồ sơ sinh. Hôm nay cô ta đi shopping chỉ để mua sắm đồ dùng cho trẻ.
“Đây! Tất cả là đồ của con anh đấy! Anh gom hết vô tù đi”

Đức Tuấn đứng châng hẫng giữa nhà. Chuyện đứa bé quả thật khiến anh vô cùng bất ngờ. Anh chưa chuẩn bị ϮιпҺ thần cho việc này. Hồng Diễm có thai thật ư? Sao không báo cho mình chứ? Đức Tuấn thật sự không biết xử lý ra sao nữa. Đầu óc anh rối bời. Anh lắc đầu không tin nhưng những bộ đồ be bé xinh xinh của trẻ con đang nằm vương vãi tгêภ sàn nhà kia, làm sao có thể là dối được.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được ᵭάпҺ dấu *