Đức Tuấn như người đang nóng thì bị dội cho một gáo nước lạnh vậy. Anh ta toan bước chân bỏ đi thì Hồng Diễm bò lại ôm lấy chân.

“Anh đừng đi! Là em sai rồi! Anh đừng bỏ em! Đừng bỏ con! Em xin anh”

Đức Tuấn nghe thấy từ “con” quả thực không nỡ. Anh ngập ngừng không bước. Nhìn Hồng Diễm.

“Cô khiến tôi quá thất vọng”

Đức Tuấn lạnh lùng rút chân mình ra khỏi tay Hồng Diễm bỏ đi. Hồng Diễm vừa khóc vừa gọi với theo.

“Đức Tuấn! Anh đi đâu? Anh không được đến chỗ cô ta! Nhất định không được đi”

Hồng Diễm khóc lóc đến muốn lả đi rồi. Đức Tuấn cũng không thèm quay lại nhìn cô. Thấy vậy chị Hoa vội lạ đỡ cô lên.

“Cô chủ! Cậu ấy đi xa rồi. Cô đừng than khóc nữa! Cậu ấy không nghe đâu”

“Vì sao chứ? Sao lại đối xử với tôi như vậy chứ? Tôi đang mang thai đứa con của anh ta cơ mà”

Hồng Diễm vừa khóc vừa lảm nhảm trong miệng. Có lẽ thần trí không được tỉnh táo lắm. Chị Hoa tuy ghét cô ta nhưng nhìn thảm cảnh cô ta như lúc này thì cũng thật đáng thương.

“Cô chủ! Lên giường nằm nghỉ đi! Cô khóc lóc như thế này ảnh hưởng đến đứa bé đấy”

Hồng Diễm dường như không nghe những lời khuyên răn của chị Hoa. Miệng cô cứ lảm nhảm mấy từ vô nghĩa “Tại sao chứ? tại sao lại đối xử với tôi như vậy chứ”.

Chị Hoa dìu cô ta vào phòng ngủ. Có lẽ vì mệt quá nên miệng co ta cũng không còn lảm nhảm nữa. Nằm xuống rồi từ từ thϊếp đi. Hiếm khi nào thấy cô ta ngoan ngoãn nghe lời như thế. Chị Hoa chép miệng lắc đầu “Rõ khổ! Đang mang thai mà cứ ħàɲħ ħạ mình thế này. Đứa trẻ này cũng thật là Ϯộι nghiệp rồi. Chưa sinh đã phải chứng kiến cảnh bố mẹ bất hòa”.
***

“Tổng giám đốc! Đây là tờ báo đã đính chính lại thông tin về cô. Nghe nói người phóng viên đó đã bị đuổi việc rồi”

“Sao cơ? Tôi còn chưa gặp cô ta?”

Uyên Linh ngạc nhiên khi nghe trợ lý báo tin. Trước đó, cô đã cho người liên hệ với tổng biên tập tờ báo bôi nhọ danh dự của mình, nhưng họ hẹn lịch đến giờ vẫn chưa gặp. Vậy mà thông tin đính chính đã lên nhanh vậy. Chắc hẳn đã có một thế lực nào đó tác động trước cô rồi. Nhưng là ai thì cô chưa biết.

“Có biết ai đứng đằng sau vụ này không?”

“Thưa tổng giám đốc chưa điều tra ra ạ. Nhưng tôi nghe nói rằng, chính tổng giám đốc Hoàng Phát đã đứng ra dàn xếp vụ này. Và cũng chính cậu ấy là người yêu cầu phải sa thải người phóng viên kia ngay lập tức”

“Là Đức Tuấn sao?” Uyên Linh nghĩ ngợi. Tại sao Đức Tuấn lại đứng ra dàn xếp vụ này chứ? Anh ấy thực sự còn quan tâm đến mình hay là vì một nguyên nhân nào khác? Uyên Linh vẫn không thể hiểu được động cơ nào khiến anh ta làm như vậy.

“Chuẩn bị xe cho tôi! Tôi có việc phải đi ngay”

“Dạ! Thưa tổng giám đốc”

Uyên Linh định bụng sẽ đến gặp Đức Tuấn hỏi cho rõ chuyện này. Tất nhiên cô muốn biết ai là người đứng sau để bôi nhọ danh dự của cô. Và hơn hết là tại sao anh ta lại nhanh chóng giúp cô nhanh chóng dìm vụ này xuống.

Uyên Linh ngập ngừng nhấn số của Đức Tuấn. Đã từ lâu cô xóa cái tên này trong danh bạ của mình. Thế nhưng từng con số cô lại nhớ rất rõ trong đầu mình. Có những chuyện càng cố quên thì nó lại khắc sâu vào trí nhớ. Trái tιм và khối óc cứ như hai kẻ chơi trò đuổi bắt không bao giờ kết thúc.

Tiếng chuông vừa reo lên đã có người bắt máy ngay lập tức. Nhưng phải gần 10 giây sau mới cất giọng nói.

“A lô… Tôi đây”

Tiếng Đức Tuấn đầu dây kia cũng có vẻ gượng gạo không kém bên này. Có lẽ anh ta còn lưu số của cô nên vừa bắt máy biết ngay người đang gọi cho mình là ai. Hoặc anh ta cũng như Uyên Linh. Xóa số rồi những vẫn còn nhớ rất nhớ số điện thoại của người kia.

Một lúc lâu không ai trả lời.

“A lô! Alo”

Đức Tuấn gọi dồn. Uyên Linh cảm thấy lúng túng không biết nói gì liền cúp máy lẩn tránh.

Đức Tuấn nóng ruột không hiểu vì sao Uyên Linh bỗng dưng gọi cho mình rồi đột ngột cúp máy. “Có việc gì xảy ra rồi sao? Sao bỗng dưng lại cúp máy giữa chừng thế này?”. Đức Tuấn nhủ thầm. “Hay cô ấy lỡ tay ấn nhầm?”. Suy nghĩ một hồi lâu, vẫn cảm thấy chưa an tâm. Đức Tuấn liền quyết định bấm số gọi lại.

Số máy của Đức Tuấn hiện lên màn hình. Uyên Linh chần chừ không nhấc máy. Lại tiếp tục một cuộc gọi nhỡ. Uyên Linh vẫn quyết định không nhấc máy.

Đầu dây bên kia, Đức Tuấn lòng dạ như lửa đốt. “Chắc hẳn đã có đã có chuyện gì xảy ra với cô ấy rồi”. Đức Tuấn liền tiếp tục gọi thử một lần nữa rồi im lặng lắng nghe. “Làm ơn! Nghe máy đi Uyên Linh”. Đức Tuấn đi đi lại lại trong phòng. Mãi khi tiếng chuông sắp dứt thì có một tiếng nói khe khẽ từ đầu dây bên kia cất lên, giọng ngập ngừng.

“Tôi đây”

“Cô… Sao đến giờ cô mới chịu bắt máy? Có chuyện gia đã xảy ra sao?”

“Tôi… Tôi không có chuyện gì”

“Tại sao gọi cho tôi rồi lại không nghe máy nữa?”

“Là tôi lỡ tay?”

“Lỡ tay thôi sao?”

Giọng Đức Tuấn có vẻ thất vọng lắm.

“Không có chuyện gì để nói với tôi sao?”

“Không có”

Uyên Linh cố tỏ ra lạnh lùng.

Dường như cũng hiểu được thái độ của Uyên Linh. Dù sao thì chính anh ta cũng là người quyết định ly hôn với cô. Là người đã khiến cô mắt mặt tгêภ tòa án. Là người đã khiến cô phải rời xa quê hương khi vẫn còn nhiều vấn vương luyến tiếc. Là người đã quyết không cho cô có đường quay lại. Còn có chuyện gì để nói chứ!

“À… Ừ! Vậy thôi tôi cúp máy nhé”

“Ừm”

Đức Tuấn có vẻ vẫn còn luyến tiếc lắm. Miệng nói cúp máy nhưng lòng vẫn muốn chờ Uyên Linh nói ra một câu gì đó. Dù sao anh cũng không tin cô lỡ tay bấm nhầm số điện thoại của mình. Lâu lắm rồi không liên lạc, nhiều lần anh ta cũng muốn chủ động nhắn tin hoặc gọi điện cho cô mà không dám. Chỉ là để hỏi thăm một câu hôm nay có bình an không cũng vô cùng khó nói. Hôm nay bỗng nhiên có cơ hội gọi điện thế này, sao có thể bỏ qua dễ dàng như vậy được chứ.

“Khoan đã…”
Uyên Linh bỗng lên tiếng khiến trái tιм Đức Tuấn nhảy dựng lên.
“Sao cơ?”
“Có thể… Gặp nhau một lát được không? Tôi có chuyện quan trọng muốn hỏi anh”

“Được chứ! Đương nhiên là được”
Đức Tuấn vội vàng đồng ý như sợ chậm một giây thôi là Uyên Linh đã đổi ý rồi.
“Cô muốn gặp ở đâu?”
“Quán cà phê Diên Vĩ”
“Được! Cô đợi một lát. Tôi sẽ đến ngay”

Đức Tuấn mừng như người ૮.ɦ.ế.ƭ đuối vớ được phao cứu sinh vậy. Mấy ngày nay anh ta lặn ngụp trong nỗi nhớ nhưng da diết, ʇ⚡︎ự ħàɲħ ħạ bản thân mình, ʇ⚡︎ự làm mình bị thương, cáu gắt cҺửι bới vô cớ với mọi người chỉ vì không thể nào tìm ra lý do để gặp cô. Bỗng dưng Uyên Linh chủ động gọi điện gặp mặt sao mà không mừng vui cho được.
Đức Tuấn lái xe vụt một lát đã đến ngay chỗ hẹn. Uyên Linh vẫn chưa đến. Anh ngồi vào chỗ ngồi quen thuộc. Ngày trước, khi còn là vợ chồng hai người cũng thường hẹn hò nơi này. Đức Tuấn có cảm giác hồi hộp hệt như cậu trai lần đầu tiên đi gặp mặt bạn gáι mình vậy. Lo lắng và nhấp nhổm không yên. Không biết cô ấy sẽ nói gì với mình ? Thái độ của cô ấy thế nào? Có còn nhớ mình không?

“Anh đến lâu chưa?”
Giọng nói trong trẻo quen thuộc của Uyên Linh khiến Đức Tuấn hơi luống cuống.
“À… Tôi… Tôi cũng vừa mới đến”

Đức Tuấn thoáng nhìn Uyên Linh. Cô không giống Uyên Linh của ngày xưa nữa. Tuy giọng nói vẫn ngọt ngào và trong trẻo như thế. Dáng cô gầy hơn nhưng gương mặt sắc nét hơn. Đôi mắt to tròn không còn vẻ ngây thơ và dịu dàng. Đôi môi điểm màu son đậm, miệng cười một cách xã giao như chưa hề có chuyện gì xảy ra giữa hai người.

Đức Tuấn hơi sừng sờ một chút nhưng cũng nhanh chóng lấy lại thần trí. Anh lịch sự kéo ghế cho Uyên Linh rồi vẫy tay gọi nhân viên phục vụ.
“Cho 1 ly chanh mật ong”
Uyên Linh thoáng ngẩn người. “Anh ấy vẫn còn nhớ sở thích của mình sao?” nhưng liền sau đó cô đã mỉm cười với nhân viên.
“Không! Cho tôi một ly cà phê đen không đường”
Đức Tuấn trố mắt ngạc nhiên. Uyên Linh quả thực đã thay đổi rồi. Ngay cả đồ uống cũng thay đổi.

“Xin lỗi… Tôi… Tôi tưởng cô vẫn có sở thích uống nước chanh ấm mật ong như cũ”
“Tôi đã không còn là giáo viên. Không phải nói nhiều nên cũng không cần phải giữ cổ họng làm gì. Với lại mật ong quá ngọt ngào dễ khiến con người ta mất phương hướng và tin vào những lời mật ngọt. Cà phê đắng nhưng vị nó rất thật. Tôi thích cái hương vị này của cà phê”
Uyên Linh vừa nói vừa cầm ly cà phê đang bốc khói tỏa hương nghi ngút hít hà.

“Cà phê rất thơm!Đúng không?”
Uyên Linh nhấp một ngụm cà phê không đường, cảm nhận rõ vị đắng ở đầu lưỡi. Nhưng sau đó cũng đã cảm nhận được vị ngọt đắng ở cuống họng. Cô mỉm cười hài lòng.

Đức Tuấn nhìn cô từ đầu đến cuối. Những lời nói của cô cứ như đang từng nhát đâm vào tιм anh. Giống như cái cách anh đã từng làm tổn thương cô ngày hôm đó. Từng câu, từng chữ của cô thấm đẫm vào trí óc anh ta. Uyên Linh đã không còn là cô gáι trong sáng và ngây thơ năm nào nữa rồi. Trước kia dù có chuyện gì xảy ra, dù có bị bà Thu Hiền hắt hủi hay Thu Vân tìm cách hãm hại cô vẫn chưa từng tỏ thái độ như vậy. Có đau khổ, có tổn thương, có mất mát nhưng lời nói của cô không đầy ý tứ trách móc như bây giờ. Có lẽ tình yêu là thứ khiến cho con người ta thay đổi nhiều nhất. Nó có thể trở thành mật ngọt và cũng có thể trở thành tђยốς ᵭộc ﻮ.เ.+ế+..Ŧ ૮.ɦ.ế.ƭ tâm hồn người ta bất cứ lúc nào.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được ᵭάпҺ dấu *