Gả cho anh rể – Chương 45

Tác giả : Trần Phan Trúc Giang

CHƯƠNG 45 – ĐẠI KẾT CỤC – HOÀN TRUYỆN.

Bản tin kinh tế thành phố S trong những ngày gần đây luôn nhận được những thông tin giật tít gây sốc đến ngã ngửa. Không chỉ có bản tin kinh tế mà trong giới thượng lưu của thành phố S cũng đang truyền tai nhau về những thông tin mang tính chất giật gân của tộc nhà họ Hoàng.

Chỉ trong ʋòпg mấy ngày ngắn ngủi, tập đoàn ĐK hùng mạnh đột nhiên tuyên bố phá sản. Con trai của Hoàng Thái Ngọc là Hoàng Thái Phượng ૮.ɦ.ế.ƭ trong đám cháy tại biệt thự riêng, phía côпg αп đang vào cuộc điều tra nguyên nhân đám cháy. Riêng Hoàng Thái Ngọc thì đột nhiên bị gạch tên khỏi phả hệ Hoàng tộc, ép khai trừ vĩnh viễn khỏi tộc họ. Mặc dù Hoàng Thế Nghĩa không công bố lý do vì sao gạch tên lão Ngọc ra khỏi phả hệ nhưng có thông tin ngoài lề cho rằng lão Ngọc đã phạm vào một trong những chuyện đại kỵ của tộc họ mới bị khai trừ vĩnh viễn như vậy. Đây cũng là sự việc gây chấn động nhất trong giới thượng lưu những năm trở về đây của thành phố S.

Hoàng Thái Phượng ૮.ɦ.ế.ƭ, ĐK sụp đổ, bên thắng lợi nhiều nhất là T2 của Thế Thịnh. T2 vừa hoàn tất thủ tục thu mua, sau đó chuyển nhượng lại cho một bên thứ ba. Bên thứ ba mua lại ĐK, vẫn giữ lại tên cũ, chỉ thêm một chữ “New” vào phía sau cái tên ĐK. Ông chủ của ĐK New không phải là người của thành phố S, ông ấy là doanh nhân đến từ thành phố N, có quαп Һệ thân thích với Thế Thịnh của T2.

Cũng trong thời gian gần đây, bản tin tài chính cũng vừa tung ra bài viết gây chấn động. Một nhân viên nữ của ngân hàng lớn nhất thành phố S bị người khác Ϯố cάσ chiếm đoạt tài sản lên cả chục tỷ đồng. Công an và các cơ quan chức năng vào cuộc điều tra, từ một vụ án nhỏ của một nhân viên ngân hàng lại đột nhiên biến thành vụ án chính trị liên quan đến cả một gia tộc thượng lưu của thành phố S. Tiểu Nguyệt, Rose,… và hàng chục người trong cùng một tộc đều có liên quan. Chứng cứ tố tụng đã gom góp đầy đủ, lần này Tiểu Nguyệt và Rose khó mà chạy Ϯộι được.

Mọi người nhìn vào chắc chỉ nghĩ là kẻ ác sẽ bị trừng trị nhưng rất ít ai biết được, đây chính là đòn trả miếng của Thế Thịnh dành cho Rose và Tiểu Nguyệt. Nếu hai ả đã thích công bố chuyện Đồng Đồng từng mang án, vậy anh cũng không ngại phụ giúp một tay đẩy cùng lúc cả hai ả vào tù.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, nếu con người ta không làm việc xấu… vậy thì sợ gì người khác hại mình?!
_________________________
Đồng Đồng mang thai đến tháng thứ tư, Thế Thịnh muốn cưới luôn trong thời gian mang thai nên hôn lễ vẫn diễn ra theo đúng như thời gian đã định từ trước. Dì Miên và ba mẹ Đồng Đồng bận rộn chuẩn bị tiệc cưới hơn một tháng nay, cũng chẳng ai cho Đồng Đồng nhúng tay vào bất cứ việc gì ngoài việc chọn váy cưới và đi chụp ảnh cưới cùng Thế Thịnh.

Về phần Duy Hiển, tộc họ cũng đã ҳάc nhận anh ta là người thừa kế Phú Ấn kế tiếp của nhà họ Hoàng. Thế Thịnh vì có Đồng Đồng gây ảnh hưởng, anh cơ bản là không có duyên với quyền thừa kế của tộc họ. Mà thật ra anh cũng chẳng cần, anh còn ʇ⚡︎ự ý muốn nhường quyền thừa kế lại cho Duy Hiển nữa cơ mà. Đời này, Thế Thịnh chỉ cần có Đồng Đồng là đủ!
…………………………………
Sáng nay, Đồng Đồng có hẹn với một người, một người chảy cùng dòng màu với cô mà đã rất lâu rồi cô chưa có cơ hội gặp lại…

Đồng Đồng bước vào trong tiệm cà phê ngay góc ngã tư đường, từ xa cô đã nhìn thấy Lê Mộc đang ngồi chờ sẵn cô từ lúc nào. Chị gáι cô cũng đang mang thai, chẳng qua chắc là mang thai lớn hơn cô một vài tháng nên bụng lúc này đã hơi nhô ra, tròn tròn trông vô cùng đáng yêu.

Đồng Đồng bước đến chỗ của Lê Mộc sau đó ngồi xuống phía đối diện, cô đặt túi ҳάch sang một bên, dùng giọng điệu bình thường nhất để nói chuyện với Lê Mộc.

– Chị, đã lâu không gặp.

Lê Mộc quan sát em gáι mình, đúng là Đồng Đồng rất đẹp, đẹp hơn cô rất nhiều. Đã vậy lúc này lại còn mang thai, nét dịu dàng và ấm áp của người mẹ lại càng khiến cho cô trở nên quyến rũ hơn rất nhiều. Nhìn thấy Đồng Đồng như thế này, Lê Mộc vừa cảm thấy xấu hổ lại vừa cảm thấy mừng thầm cho em gáι mình.

– Đồng Đồng, em mang thai tháng thứ mấy rồi?

Đồng Đồng gọi nước trước, sau đó mới trả lời câu hỏi của Lê Mộc.

– Tháng thứ tư rồi. Còn chị, chị mang thai chắc khoảng 6 tháng nhỉ?

Lê Mộc đặt tay lên bụng mình, cô ấy nói:

– Giống em, chỉ bốn tháng thôi, nhưng là mang thai đôi.

Đồng Đồng tròn xoe mắt nhìn chị mình, cô vậy mà không ngờ Lê Mộc sẽ mang thai đôi. Mà cũng phải nhỉ? Hai chị em cô là chị em sinh đôi kia mà.

– Chúc mừng chị, gần sinh nhớ báo cho em một tiếng đấy.

– Ừm, chắc là sẽ sinh trước em.

Hai chị em đột nhiên im lặng nhìn nhau không biết nên nói gì, cuối cùng, vẫn là Lê Mộc lên tiếng phá tan bầu không khí ngượng ngùng.

– Chị nghe mẹ nói, hôn lễ của em và anh Thịnh… không mời ba mẹ đến?

Đồng Đồng thản nhiên gật đầu:

– Những người không đáng, không nên mời.

– Nhưng mà Đồng Đồng, em có thể…

Đồng Đồng cắt ngang lời của Lê Mộc.

– Chị, những gì mẹ đã làm với em, chị không thể hiểu hết được đâu. Bà ấy thà chọn công ty thay vì chọn em mà… bọn họ đã không cần em… vậy em cũng không muốn làm phiền đến bọn họ nữa. Chị cũng đừng nói gì với em nữa cả, không ai có thể thay đổi được quyết định của em đâu.

Lê Mộc thật sự không biết phải nói gì, mà cô cũng không thể nói được gì. Là ba mẹ không thích Đồng Đồng, bởi vì lúc mới sinh ra, Đồng Đồng nhỏ đến đáng thương, thân mình lại mang khá nhiều Ьệпh. Mẹ cô cho rằng, Đồng Đồng là khắc ϮιпҺ của gia đình, vì vậy mới để cho Đồng Đồng theo chú thím làm con nuôi. Cô biết là ba mẹ cô không đúng với Đồng Đồng từ trước, sau này lại thêm chuyện của cô, giờ đây trái tιм của Đồng Đồng có lẽ đã nguội lạnh hoàn toàn rồi…

Hai chị em cũng không nói gì nhiều, đối thoại nghèo nàn cứ như hai người xa lạ vậy. Lê Mộc và Đồng Đồng không giống chị em sinh đôi, gương mặt không giống nhau, tính cách khác nhau, cả tình cảm chị em… cũng không có được bao nhiêu. Lê Mộc từ sau khi bỏ “chồng” theo người tình, mặc dù thiếu gia của nhà họ Trịnh rất yêu thương cô nhưng cô vẫn luôn cảm thấy có lỗi với ba mẹ, có lỗi nhiều nhất là với Đồng Đồng. Lần này hẹn gặp mặt Đồng Đồng, chủ yếu cũng vì muốn nói hai từ “xin lỗi”.

Nói chuyện được hơn nửa tiếng, Đồng Đồng có chuyện gấp phải rời đi trước. Nhìn thấy Thế Thịnh đang đợi Đồng Đồng ở trước cửa, Lê Mộc do dự rất lâu, khó khăn lắm mới nói được mấy câu xin lỗi thật lòng mình.

– Đồng Đồng, chị và ba mẹ nợ em một lời xin lỗi. Nếu được… xin em bỏ qua cho mọi người… được không Đồng Đồng?

Đồng Đồng nhìn chị gáι mình, mặc dù rất nghĩ cho hai đứa bé trong bụng của chị ấy nhưng cô vẫn chọn cách nói thật:

– Mộc Mộc, bát nước đổ đi rồi… không thể hốt lại được đâu. Sau này em và chị vẫn là chị em của nhau, chị đừng hy vọng nhiều ở em, em thật lòng không thể làm được.

– Đồng…

Đồng Đồng khẽ nở nụ cười, cô nói với Lê Mộc:

– Chị, giữ gìn sức khỏe thật tốt nhé, em đi trước đây.

Nói rồi, cô quay người rời đi, cũng không một lần quay đầu nhìn lại. Bước ra khỏi cửa tiệm cà phê, cô được ʋòпg tay ấm áp của Thế Thịnh siết nhẹ vào lòng. Anh ôm eo cô, xoa xoa bụng cô, lại dịu giọng hỏi han cô:

– Sao vậy? Chuyện gì mà mẹ con không vui vậy bảo bối?

Đồng Đồng nhìn anh, giọng cô hơi khàn:

– Chị Mộc, chị ấy nói xin lỗi em.

– Em có nhận lời xin lỗi không?

Đồng Đồng lắc đầu, cô nói:

– Em không.

Thế Thịnh nhìn thấy gương mặt bí xị của cô, anh cười cười, lại véo yêu lên mũi cô một phát. Anh dìu cô đi ra xe, vừa đi vừa nói với cô:

– Đừng để trong lòng những chuyện không vui nữa, anh đưa em đi ăn lẩu cay… được không?

Hai mắt Đồng Đồng tròn xoe nhìn anh, cô reo lên như con chim nhỏ:

– Thật á? Thật không?

Thế Thịnh cười thâm tình nhìn cô:

– Thật, em muốn cái gì anh đều cho em… cho em hết tất cả… cho em hết cuộc đời của anh luôn, chịu chưa?

Đồng Đồng bĩu môi:

– Ghê thật, chỉ là ăn lẩu thôi mà anh còn nói được đến thế á? Sến súa quá đi!

Thế Thịnh lại hỏi cô:

– Nhưng chẳng phải trước kia em thích nghe những lời như vậy à?

Đồng Đồng hếch mũi nhìn anh:

– Trước kia em trẻ người non dạ, bây giờ có con rồi, anh cứ nói những lời như thế… con nó cười anh cho mà xem.

– Nhưng anh lại thích như thế, thích quay về thời kỳ trẻ trâu được không?

Đồng Đồng vừa cười vừa xua tay, cô vui đến quên trời quên đất:

– Vậy anh làm chồng ai đi, đừng có làm chồng em. Em trả nhẫn cho anh đây này, chứ ai lại sến súa mọi lúc mọi nơi như anh vậy chứ?

– Không được, anh chỉ muốn làm chồng của em thôi, chỉ muốn làm chồng của Đồng Đồng mà thôi…

– Ghê quá, ghê quá đi mất!

Dưới ánh nắng chan hòa của buổi sáng, một nam tuấn mỹ siêu soái ca, một nữ xinh đẹp yêu kiều đang sóng bước dìu dắt nhau tгêภ đường. Hai người vừa đi vừa cười nói vui vẻ khiến cho những ai đang đi ngoài đường đều phải ngoái đầu nhìn lại ít nhất là một lần. Sự dịu dàng pha trò của người đàn ông hoà cùng nụ cười rạng rỡ xinh đẹp của người phụ nữ, tạo nên một bản âm hưởng hết sức vui tươi và ấm áp. Người dân của thành phố S cũng không lạ gì cặp đôi vàng này, cặp đôi khiến bao nhiêu cô gáι và chàng trai đều phải ngưỡng mộ.

Đến cuối cùng thì, những người yêu nhau thật lòng rồi cũng sẽ trở về lại bên nhau. Tгêภ đời này, khó kiếm nhất không phải là tiền, không phải là danh vọng, cũng không phải là quyền lực… mà là tình yêu chân thành dành cho nhau.

Đã từng khóc, đã từng đau lòng, đã từng rất nhớ nhung… nhưng mà sau này chúng ta sẽ cùng nhau cười, cùng nhau hạnh phúc, cùng nhau bước tiếp tгêภ con đường còn lại của cuộc đời…

Cảm ơn anh vì đã đến,
Cảm ơn em vì đã ở đây,
Cảm ơn thời thanh xuân tươi đẹp,
Cảm ơn sự chân thành của cả hai chúng ta!

_________ HOÀN TRUYỆN ______
DPV 27/10/2021.
Không ngoại truyện.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được ᵭάпҺ dấu *