Chọn Nghề tình nhân – Chương 10

Tác giả : Trang Buby

Sau khi Dương đi rồi mà tôi vẫn đờ đẫn bởi câu nói của anh vừa nãy. Suy nghĩ mãi tôi vẫn không hiểu nổi sao Dương định nói thế? Hay là chuyện tôi gặp Lê ở trung tâm thương mại và cô ấy đã nói gì đó với Dương. Tôi không biết nữa, cũng không dám suy nghĩ nữa, ngay sau đó tôi đứng dậy rời khỏi căn phòng.

Lúc về đến nhà tôi thấy Nhung đang đóng hàng, còn Minh thì không thấy đâu cả. Tôi ngạc nhiên hỏi:

– Ơ thằng Minh đi đâu rồi?

– Mày về rồi đấy à? Bác sĩ Thành gì đó vừa đưa nó đi chơi đâu đấy.

Nghe Nhung nhắc đến bác sĩ Thành mà tôi tròn xoe mắt kinh ngạc hỏi lại:

– Sao cơ? Bác sĩ Thành đến á?

– Ừ, tao tưởng anh ấy nhắn tin cho mày xong mới đến.

Tôi vội vàng lấy điện thoại trong túi ra xem thử, đúng là Thành có nhắn cho tôi một tin nhắn với nội dung “ anh vào nhà chơi nhé” nhưng mà do lúc đó tôi đang tгêภ đường về nên không để ý điện thoại.

– Ờ, đúng là anh ấy có nhắn tin trước. Nhưng mà anh ấy có hỏi tao đâu không?

– À có, xong tao phải nói dối mày đi công tác chưa về.

– Vãi, tao thì làm cái đếch gì đâu mà đi công tác.

– Ờ thì cuống quá tìm đại lý do. Mà chuyện kia sao rồi?

Tôi thở dài ngồi xuống ghế kể cho cái Nhung nghe đầu đuôi câu chuyện, nó nghe xong liền nói:

– Đấy mà, ông Dương đỉnh vãi. Người có tiền có quyền cũng khác, giải quyết mọi chuyện nhẹ như lông hồng. Nếu như không có ông ấy thì đợt này mày chẳng ૮.ɦ.ế.ƭ dở.

– Ừm, cũng may nhờ có ông ấy.

– Mà bác sĩ Thành đó cũng là bạn của ông Dương thật à?

– Đúng vậy, thế nên mỗi lần đối diện với bác sĩ Thành tao cũng ngại lắm. Anh ấy là người tốt, trong sạch, chẳng như tao, nhơ nhớp bẩn thỉu.

– Nhơ nhớp cái đầu mày ấy, sao mày cứ nghĩ thế nhỉ? Từ trước tới giờ mày có qua lại với ai khác ngoài ông Dương đâu. Mà người như ông Dương cả tỉ người mới tìm được một người như thế. Nói thật chứ giàu thì có mà đầy người, nhưng vừa giàu vừa đẹp trai vừa phong độ như ông ấy mới là đẳng cấp. Khéo bây giờ ngoài kia cả đống xếp hàng muốn ℓêп gιườпg với ông ấy không được. Mày ℓêп gιườпg được với ông ấy mày phải ʇ⚡︎ự hào chứ.

– Làm người thứ 3 thì ʇ⚡︎ự hào cái nông nỗi gì hả mày? Ông ấy sắp có vợ rồi đấy.

– Ông ấy bảo mày ông ấy sắp lấy vợ rồi à?

– Không, tao nghe người ta nói thế thôi.

– Thế thì tao đếch tin. Kể cả là cái cô bác sĩ Lê gì đó, nói thật chứ tao nhìn ánh mắt giả tạo vãi.

Lời cái Nhung nói lại làm tôi nhớ đến câu nói của Dương sáng nay và cả lời nói của bạn tình nguyện viên hôm ở trại trẻ. Thế nhưng tôi không dám suy nghĩ quá nhiều vì tôi sợ bản thân mình sẽ ʇ⚡︎ự vẽ ra con đường mang tên hi vọng. Thôi thì cứ chấp nhận sự thật ngay từ đầu rằng “Chúng tôi không thuộc về nhau”.

Tôi thở dài bảo:

– Thôi tao không dám nghĩ xa đâu. Bây giờ cứ cố gắng hoàn thành nốt nhiệm vụ, xong việc có một khoản tiền lo cho Minh lâu dài, rồi cố gắng kiếm một công việc ổn định, về quê sửa lại nhà để che mưa che nắng là xong.

– Nhưng mà….

Cái Nhung chưa nói hết câu thì Thành với thằng Minh từ ngoài cửa bước vào. Tôi thấy tгêภ tay Thành ҳάch rất nhiều đồ, hình như hai anh em vừa mới đi siêu thị về. Thấy tôi Thành cười nhẹ hỏi trước:

– My đi công tác về rồi hả?

– À…dạ vâng.

Chẳng biết sao đối diện với Dương tôi có thể thản nhiên nói dối điều gì đó một cách rất trơn tru. Nhưng mỗi khi nói với Thành tôi đều có cảm giác rất gượng gạo. Chắc có lẽ do Thành đối xử với tôi quá chân thật, còn Dương thì thái độ lúc nào cũng khinh tôi giống như không thể khinh được nữa.

Bữa trưa hôm đó Minh giữ Thành ở lại ăn cơm nên theo phép lịch sự tôi cũng lên tiếng mời cùng em một câu. Ai ngờ Thành ở thật, anh còn trực tiếp vào bếp nấu ăn cho chúng tôi mà chẳng nề hà gì, cứ như người một nhà. Những món Thành nấu đều rất ngon, ngon hơn tôi nấu rất nhiều. Bình thường thằng Minh ăn được 2 bát là nhiều, hôm ấy nó ăn tận 3 bát mà vẫn khen ngon.

Cái Nhung thấy thế lại tủm tỉm cười bảo:

– Thế này mà bác sĩ Thành ở chung cùng Minh thì một tháng Minh phải lên vài ký ấy nhỉ?

Thành nghe xong cũng cười nhẹ đáp:

– Vậy thì Minh phải tích cực vận động để anh với chị em về một nhà.

Tôi không biết lời Thành nói khi ấy là thật hay trêu đùa nhưng tôi lại chẳng có cảm giác gì mấy. Tự nhiên tôi lại nhớ đến Dương, dù một câu nói cộc lốc của anh ta cũng đủ khiến tôi có một cảm xúc gì đó khó nói thành lời. Thực ra nhiều lúc không phải là tôi không nhận ra tình ý của Thành dành cho mình. Nhưng mà tôi luôn gạt đi, phần vì tôi thấy tôi không hề xứng đáng với anh, còn phần lớn là tôi chỉ xem anh như một người bạn bình thường.

Thằng Minh trước giờ đã quý Thành, lại luôn suy nghĩ muốn tôi được hạnh phúc, muốn tôi có người nào đó bảo vệ nên nó liền đáp:

– Anh Thành thích chị em không ạ?

Cả ba chúng tôi nghe Minh hỏi đều ngây người trong phút chốc, đặc biệt là tôi và Nhung, cứ nhìn nhau vì không ngỡ Minh sẽ hỏi vậy. Tôi liếc mắt nhìn Thành chuẩn bị trả lời nên tôi vội vàng chặn trước:

– Minh không được hỏi thế. Ăn cơm đi em.

– Ơ em hỏi thật mà.

– Bác sĩ Thành thiếu gì bạn gáι đâu. Em hỏi vậy anh ấy ngại đó.

– Không, anh không ngại gì đâu. Với lại anh cũng chưa có bạn gáι ( Thành thản nhiên trả lời).

Sau đó tôi chỉ biết cười gượng chứ không biết nói gì nữa. Ăn cơm xong thì Thành có điện thoại phải về. Tôi tiễn anh ra tới cửa, ngại ngùng bảo:

– Cảm ơn anh nhé, hôm nay có anh đến Minh nhà em rất vui. Với lại những lời Minh nói anh đừng để ý nhá, chắc do thằng bé muốn em lấy chồng quá đó mà.

– Em năm nay 26 rồi nhỉ?

– Dạ vâng.

– Lấy chồng được rồi.

– Em thì lấy ai được chứ!

– Lấy anh nè.

Tôi nhìn ánh mắt chân thành của Thành mà miệng cứng ngắc không nói lên lời. Nếu giả dụ đó chỉ là câu nói vu vơ của anh nhưng tôi biết trong đó phải chiếm khoảng 50 phần trăm là sự thật. Chắc có lẽ Thành thấy được sự bối rối và lúng túng của tôi nên liền cười cười bào chữa:

– Thôi em vào nhà đi. Anh cũng đang có hẹn với Dương, nó đang chờ anh dưới nhà em nè.

Nghe đến “Dương” mà trong tιм tôi cơ hồ nhói lên một cái ʇ⚡︎ựa như có sẵn chiếc dằm đang ghim trong đó. Tôi không biết diễn tả thế nào cho đúng cảm xúc của mình, chỉ biết từ khi qua lại với Dương đến giờ, đây là lần đầu tiên tôi thấy tâm trạng mình hỗn độn đến thế. Bồn chồn, lo lắng, bất an, và sợ anh lại hiểu nhầm mình với Thành.

Tôi lắp bắp hỏi lại:

– Anh Dương đến đây đón anh á?

– Ừ đúng rồi. Nó chờ anh nãy giờ. Sao vậy?

Tôi sợ thái độ của tôi sẽ khiến Thành ngạc nhiên nên chọn đại một lý do:

– À không. Em sợ bạn anh chờ lâu, thế mà anh không gọi anh ấy lên đây uống nước.

– Anh có rủ nhưng nó không lên đó chứ.

– Vậy anh xuống dưới đi không bạn anh chờ lâu.

– Ừ, vậy anh xuống nhé. Ngày mai em nhớ đưa Minh tái khám.

– Dạ em biết rồi ạ.

Tôi đứng ngoài cửa nhìn cho tới khi Thành đi vào thang máy. Sau đó tôi lại vội vàng chạy về phía ban công nhìn xuống bên dưới. Đúng là tôi thấy xe của Dương đang đậu bên dưới. Ngày trước dù Dương có hiểu lầm thế nào tôi cũng không buồn giải thích. Nhưng mà hôm nay ʇ⚡︎ự nhiên tôi lại muốn nhắn tin nói cho anh biết rằng tôi không cố ý mời Thành đến nhà mình. Thế nhưng cứ viết giữa chừng tôi lại phải xoá đi xoá lại cỡ chục lần. Cuối cùng, tôi quyết định không gửi nữa vì nghĩ dù sao trong mắt anh ta tôi cũng chỉ là một đứa không ra gì. Có giải thích thế nào đi nữa thì mãi mãi cũng không rửa hết sự dơ bẩn trong đôi mắt ấy.

Ngày hôm sau tôi đưa Minh đến Ьệпh viện kiểm tra lại, cũng may có Thành nên chúng tôi được ưu tiên hơn những người khác một chút là không phải chờ đợi quá lâu. Thành nói mọi thứ cơ bản đã ổn nên tôi cũng yên tâm phần nào. Tгêภ đường về nhà tôi định đưa em đi mua ít quần áo nhưng mà đúng lúc đó tôi lại nhận được điện thoại của cô Sang. Nhìn dãy số không ngừng nhấp nháy tгêภ màn hình điện thoại, tôi chần chừ không muốn nghe máy. Mãi sau cùng cuộc gọi đổ chuông gần hết rồi tôi mới nhấn nút nghe:

– Dạ cháu nghe đây cô.

– Cô đang ở đâu? Tới quán cafe cũ gặp tôi đi.

– Dạ cô đợi cháu một lát.

– Tới ngay, tôi không có thời gian chờ cô.

– Vâng ạ.

Tắt máy xong tôi vội vàng đưa Minh về nhà, sau đó lại tức tốc tới gặp cô Sang. Nói thật cứ mỗi lần đối diện với cô tôi lại mong cho hợp đồng kết thúc càng sớm càng tốt, chứ tôi cũng mệt mỏi lắm rồi. Cô Sang nhìn tôi, lườm lườm rồi bảo:

– Sao? Cô khỏe không?

– Dạ cháu vẫn khỏe ạ.

– Thằng Dương dạo này hình như hay đến chỗ cô hơn trước nhỉ? Thế đã yêu chưa?

– Dạ không, bọn cháu vẫn thế cô ạ. Anh ấy đến với cháu cũng chỉ vì nhu cầu thôi.

– Cô dám lừa tôi?

– Dạ cháu lừa cô gì ạ? Có thế nào thì cháu nói thế thôi.

– Thấy nó còn mua chung cư cho cô nữa cơ mà.

– Chung cư nào ạ?

– Chung cư hai đứa đang ở. Tôi điều tra ra được hiện tại căn chung cư đó đang đứng tên cô. Cô cũng giỏi đấy!

Lời cô Sang nói như những nhát búa gõ xuống đầu tôi, nhưng dù gõ mạnh thế nào cũng khiến tôi không thể tỉnh táo được. Chung cư đứng tên tôi là sao? Có bao giờ Dương nói cho tôi chuyện này đâu. Với lại sao có thể thế được, anh ghét tôi như bát nước đổ đi, anh khinh tôi như mẻ, làm gì có chuyện đó xảy ra. Tôi cười gượng đáp lại:

– Chắc cô nhầm rồi. Chung cư đó là mỗi khi anh ấy cần giải quyết thì gọi cháu đến thôi.

Cô Sang nhìn tôi với ánh mắt đầy nghi hoặc, chắc cô vẫn không tin lời tôi nói. Thế rồi cô trầm ngâm suy nghĩ một hồi rồi bảo:

– Tôi sẽ không nói đến việc chung cư đó nữa. Nhưng thằng Dương sang tên cả căn nhà chung cư cho cô thì cũng không phải là đơn giản. Chính vì thế đã đến lúc cô làm nhiệm vụ tiếp theo rồi.

– Nhiệm vụ? nhiệm vụ gì cơ ạ?

Tôi kinh ngạc hỏi lại, vừa dứt lời thì cô Sang đặt xuống trước mặt tôi một chiếc camera mini. Tôi không hiểu cô đưa tôi cái này để làm gì nên hỏi:

– Cái này là thế nào cô?

– Im nghe tôi nói đã. Lựa thời cơ đặt chiếc camera này vào một góc kín trong phòng làm việc thằng Dương cho tôi.

– Cô ơi không được đâu, cháu với anh Dương mỗi lần gặp nhau cũng chỉ ở chung cư. Cháu còn chưa biết phòng làm việc của anh ấy thế nào, cháu làm sao đặt thứ này vào được.

– Tôi bảo cô làm được thì là làm được. Nếu không đặt được trong phòng làm việc thì đặt tгêภ xe của nó. Cô không được phép từ chối, chỉ được phép tiếp nhận!

Thái độ của cô Sang rất gấp gáp khiến cả người tôi bỗng dưng khựng lại, trong đầu lờ mờ đặt ra những câu hỏi thắc mắc tại sao cô Sang phải làm vậy? Chắc có lẽ cô Sang thấy ánh mắt nghi hoặc của tôi nên rất nhanh sau đó lại kiềm chế tâm trạng của mình xuống rồi nói:

– Thằng Dương lâu ngày nó không về nhà, mẹ con tôi đang có một số hiểu nhầm nên tôi nhờ cô đặt camera để thỉnh thoảng có nhớ con tôi còn nhìn thấy.

Cái lý do cô Sang đưa ra có vẻ khá hợp lý nhưng thực tâm tôi có cảm giác nó không hề chân thật, bởi vì chính ánh mắt của cô đã bán đứng cô. Nhưng tôi biết nếu tôi không đồng ý cũng không xong nên đành miễn cưỡng gật đầu:

– Dạ vâng, cháu sẽ lựa thời cơ.

– Ừ. Thế thôi cô về đi.

– Dạ vâng.

– À đúng rồi.

– Sao nữa cô?

– Chuyện ngày hôm nay, tuyệt đối đừng để đến tai ai, bất kỳ ai cũng không được.

– Dạ vâng.

Từ hôm gặp cô Sang tới một tuần sau đó tôi vẫn chưa gặp được Dương do thời gian này anh đi công tác. Lúc anh đi không nói với tôi nhưng Thành vô tình cho tôi biết. Buổi tối hôm ấy tôi vừa ăn cơm xong thì nhận được tin nhắn của con bé Ngọc trước làm cùng nhà hàng, nó bảo:

– Chị My ơi.

– Ơi chị đây, sao nay lại nhắn cho chị thế?

– Dạo này chị thế nào rồi? Còn làm ở nhà hàng không?

– Chị nghỉ việc rồi, cuộc sống cũng gọi là ổn.

– Chị rảnh không? Đến quán bar với em đi.

Tôi nghe đến hai từ “ quán bar” là đã không muốn đến rồi. Không phải là tôi không muốn gặp nó, chỉ là đến đó tôi sợ gặp những người đàn ông không ʇ⚡︎ử tế, sợ Dương bắt gặp sẽ hiểu nhầm, vì dù sao tôi cũng đang là tình nhân của anh, tiêu tiền của anh, tính anh tôi lại hiểu rồi nên tốt nhất cứ tránh xa những nơi đó càng tốt. Tôi đang soạn tin nhắn lại thì tin nhắn tiếp theo của cái Ngọc lại hiện đến:

– Em buồn quá, hôm nay là sinh nhật em chị ạ. Sinh nhật trong cô đơn. Có nhiều chuyện không biết tâm sự với ai, nhiều lúc chỉ muốn ૮.ɦ.ế.ƭ quách cho xong.

Con bé Ngọc tính ra làm cùng tôi cũng ngót nghét 3 năm trời. Hồi tôi làm ở nhà hàng cũng thường xuyên được con bé giúp đỡ, chị em cũng thân thiết với nhau nên tôi cũng phần nào hiểu tính nó. Bây giờ nó gặp chuyện buồn, lại còn đúng ngày sinh nhật, tôi không đến thì cũng không nỡ nên lại xoá tin nhắn đang soạn, nhắn một tin mới:

– Ok, gửi địa chỉ chị tới.

Thế là sau đó tôi đành lếch thếch thay một chiếc váy khác rồi bắt grap đi đến đó. Lúc tôi đi có cái Nhung ở nhà đang đóng hàng nên tôi cũng không phải lo về thằng Minh. Lúc vào đến nơi, tôi thấy con bé Ngọc đang ngồi buồn bã uống ɾượu tгêภ quầy. Tôi đi đến lại gần hỏi:

– Sao thế? Uống ít thôi không hại dạ dày lắm.

Con bé Ngọc nhìn thấy tôi như trẻ con bị lạc mẹ, nó oà khóc nức nở bảo:

– Em buồn quá chị ơi.

– Thế làm sao? Kể chị nghe xem nào. Mà người yêu đâu lại để mày ngồi đây một mình thế em?

– Chị đừng nhắc tới tên khốn đó nữa.

– Chị tưởng đợt trước mày kể nó yêu chiều mày lắm cơ mà. Còn đang bao nuôi mày đúng không?

– Thằng khốn đó lúc mới quen hứa hẹn đủ điều. Bây giờ xơi em chán rồi, nó còn chẳng buồn chu cấp tiền cho em như đã hứa chị ạ. Mang tiếng là con nhà đại gia mà chẳng được cái nước quằn què gì. Cùng một cái lò mà ông anh giỏi hết phần thằng em.

Tôi nhớ Ngọc từng nói bồ con bé là em trai của Dương nên trong tôi bỗng nhiên cũng trỗi dậy sự tò mò. Tôi hỏi lại:

– Ông anh là Vũ Thế Dương ấy hả?

– Đúng rồi đấy chị. Ông Dương giỏi lắm chị, còn thằng bồ em nó như thằng bù nhìn. Mà đã bù nhìn còn khốn пα̣п. Uổng công em thương nó thật lòng, vậy mà nó còn định chơi em tập thể cùng đám bạn chó má kia.

Tôi nhìn cái Ngọc khóc mà lòng cũng đau xót cho nó không kém. Cũng cùng phận phụ nữ, cùng phận ɭàɷ ŧ-ì-ռ-ɦ nhân, vậy mà sao nó khổ quá vậy? Cứ ngỡ gặp được đại dương, ai ngờ còn không bằng cống rãnh. Tôi và nó còn có một điểm chung là cùng liên quan tới hai anh em nhà họ Vũ, nhưng ít ra tôi may mắn hơn Ngọc rất nhiều. Dương tuy có lúc khinh tôi ra mặt nhưng tính ra anh rất thoải mái với tôi trong khoản tiền bạc. Và tôi chắc chắn một điều, anh còn ʇ⚡︎ử tế hơn thằng kia gấp trăm vạn lần!

Cái Ngọc uống rất nhiều ɾượu, cứ hết rồi lại rót. Tôi ngồi đó nhìn nó uống mà không ngăn nổi. Cái Ngọc đang uống thì bụm miệng đứng dậy chạy về hướng nhà vệ sinh. Tôi sợ nó xảy ra chuyện nên cũng vội vàng cầm túi ҳάch đứng dậy chạy theo. Thế nhưng vừa lách qua được một đám người thì đã có một bàn tay túm lấy tay tôi lại:

– Ơ kìa em đi đâu mà vội thế? Vào đây đã, mình lại có duyên gặp lại nhau rồi.

Tôi giật mình quay lại phía phát ra giọng nói, cả người hoá đá khi thấy thằng cha già mà suýt chút nữa đã ςư-ớ.ק đi lần đầu của tôi ở khách sạn đêm hôm ấy. Nghĩ đến bộ dạng của hắn ta khi đó, cổ họng tôi lại bắt đầu lợm lên những cơn buồn nôn rất khó chịu.

– Bỏ tay tôi ra. Tôi không quen ông.

– Ơ kìa, sao em quên anh nhanh thế. Mình đã từng ℓêп gιườпg với nhau rồi mà. Vào đây, vào đây ngồi với anh lúc.

– Tôi bảo ông buông cái bàn tay bẩn thỉu ra khỏi người tôi.

– Cái loại gáι như mày chắc không bẩn thỉu. Thanh cao cái đếch gì. Tao còn chưa tính nợ cũ với mày đâu đó. Hôm nay mày vào đây rồi thì đừng mong thoát khỏi tay ông, vì đây chính là địa bàn của ông!

Hai mắt ông ta long sòng sọc nhìn tôi, lúc ấy tôi biết mình có ngọt nhạt cũng chẳng ăn thua gì với loại người này nên miệng vẫn mạnh mẽ cҺửι:

– Mẹ nhà ông chứ bỏ ra không? Tôi nhịn ông nãy giờ rồi đấy. Bỏ ra không tôi hét lên bây giờ.

– Tao thách mày đó con d᷈-/i᷈.

Tôi điên quá, đang định gào mồm lên thì ʇ⚡︎ự nhiên nghe được “á” một tiếng, quay lại đang thấy Dương đặt tay Ϧóþ chặt vai lão già kia khiến ông ta đau đớn nhăn mặt, bàn tay cũng phải bất giác buông tay tôi ra.

– Thằng chó nào thế? Mày biết tao là ai không?

Hắn vừa dứt lời thì Dương cũng không ngần ngại xoay người hắn lại, trực tiếp túm lấy cổ hắn rồi đáp:

– Nhìn cho kỹ bố mày là ai?

– Ủa cậu Dương?

– Cút!

Tên kia thấy khuôn mặt hầm hầm sát khí của Dương liền không nói một lời nào nữa rồi cun cút đi khỏi. Nhìn thấy Dương ở đây toàn thân tôi cũng như ૮.ɦ.ế.ƭ lặng. Tôi đứng đờ đẫn nhìn anh, còn chưa kịp nói gì thì Dương đã đỏ mắt bảo:

– Cô giỏi!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được ᵭάпҺ dấu *